Tối 26/8, Vũ Phương
Trang, cô sinh viên ngành Lý luận chính trị, Đại học Sư phạm Hà Nội, đăng trên
trang cá nhân bài thơ nói về sự vô cảm, thích phán xét của nhiều người trong vụ
máy bay huấn luyện L39 rơi ở Phú Yên sáng cùng ngày. Trang từng sáng tác nhiều
bài thơ về sự hy sinh của phi công Trần Quang Khải thu hút sự
chú ý.
Bài thơ có
đoạn Con người bây giờ sao lạ/ Hùa nhau phán xét đủ điều/ Nào là phi công bay
kém/ Máy bay cũ bởi nước nghèo/ Họ ngồi điều hòa mát lạnh/ Làm đủ tám tiếng rồi
về/ Đâu biết thao trường nắng đổ/ Mồ hôi nhuộm ướt trăng khuya…
Cô chia sẻ,
vụ tai nạn khiến học viên phi công Phạm Đức Trung hy sinh là mất mát lớn của
lực lượng không quân sau tai nạn kép Su-30 và CASA-212 hồi tháng 6. Song trên
mạng xã hội có nhiều người bình luận “rất vô cảm, phán xét vì phi công bay kém,
xử lý tình huống tồi” nên mới xảy ra tai nạn trong khi cơ quan chức năng còn
đang điều tra nguyên nhân.
“Thử đặt
mình vào vị trí có người thân hy sinh, nếu đọc được những bình luận như trên
thì sẽ nghĩ gì. Một lời an ủi phải chăng quá khó khăn?”, Trang đặt câu hỏi
và cho rằng thái độ vô cảm, thờ ơ trước sự hy sinh của người lính trong
thời bình đều không nên có.
Chưa từng
gặp thượng sĩ Trung nhưng qua lời kể của các học viên trong trường Sỹ quan
không quân, nữ sinh sư phạm biết Trung là người hiền lành. “Chỉ còn hai tháng
nữa thôi là anh ấy tốt nghiệp. Vậy mà…”, giọng Trang nghèn nghẹn.
Cô sinh
viên tự vấn Con người bây giờ lạ thật/ Nói lời cay nghiệt đầu môi/ Hay bởi
lòng người vô cảm/ Tình đời bạc bẽo như vôi?/ Họ nghĩ người ta ích kỷ/ Nhảy dù
cứu lấy tuổi xuân/ Nhưng bộ đội đâu như thế/ Dân thiệt đau đớn muôn phần…
Câu hỏi
cuối bài thơ của nữ sinh sư phạm khiến nhiều người phải suy nghĩ Này, ai đang
ngồi phán xét/Xin chớ nói lời độc cay/ Tự hỏi lòng mình một chút/ Hiến chi cho
Tổ quốc này?
Sáng 26/8,
Trung đoàn Không quân 910, Trường sĩ quan Không quân tổ chức bay huấn luyện
công kích mục tiêu trên không với hai máy bay loại L39 và Mi8 tại sân bay Tuy
Hòa (Phú Yên). Cất cánh lúc 8h30, chỉ hai phút sau thì máy bay bị hỏng động cơ
và rơi tại cánh đồng thôn Phước Lộc, xã Hòa Thành (Đông Hòa, Phú Yên).
Tai nạn làm
máy bay hỏng, học viên phi công bay huấn luyện là thượng sĩ Phạm Đức Trung
(22 tuổi, quê Ninh Bình) hy sinh trong buồng lái. Khi phát hiện sự cố, chỉ huy
nhiều lần yêu cầu Trung nhảy dù, nhưng anh đã tận dụng những giây cuối cùng lái
phi cơ ra khỏi khu dân cư trước khi rơi xuống cánh đồng.
Sau sự
việc, đoàn công tác của Bộ Quốc phòng do tham mưu trưởng Phan Văn Giang dẫn đầu
đã trực tiếp vào Phú Yên chỉ đạo điều tra tìm nguyên nhân, khắc phục hậu quả.
Người
ta bây giờ thật lạ
Có chuyện chỉ biết nói thôi
Ùa vào comment Facebook
Chửi “Ngu dốt chết được rồi!”
Có chuyện chỉ biết nói thôi
Ùa vào comment Facebook
Chửi “Ngu dốt chết được rồi!”
Con
người bây giờ sao lạ
Hùa nhau phán xét đủ điều
Nào là “Phi công bay kém
Máy bay cũ bởi nước nghèo”
Hùa nhau phán xét đủ điều
Nào là “Phi công bay kém
Máy bay cũ bởi nước nghèo”
Họ
ngồi điều hòa mát lạnh
Làm đủ tám tiếng rồi về
Đâu biết thao trường nắng đổ,
Mồ hôi nhuộm ướt trăng khuya?
Làm đủ tám tiếng rồi về
Đâu biết thao trường nắng đổ,
Mồ hôi nhuộm ướt trăng khuya?
Họ
ngồi nhâm nhi trà sáng
Anh kỹ thuật ướt lưng rồi
Phi công cất cao cánh lái
Họ vẫn mơ đẹp đó thôi…
Anh kỹ thuật ướt lưng rồi
Phi công cất cao cánh lái
Họ vẫn mơ đẹp đó thôi…
Con
người bây giờ lạ thật
Nói lời cay nghiệt đầu môi
Hay bởi lòng người vô cảm
Tình đời bạc bẽo như vôi?
Nói lời cay nghiệt đầu môi
Hay bởi lòng người vô cảm
Tình đời bạc bẽo như vôi?
Họ
nghĩ người ta ích kỷ
Nhảy dù cứu lấy tuổi xuân
Nhưng bộ đội đâu như thế
Dân thiệt đau đớn muôn phần…
Nhảy dù cứu lấy tuổi xuân
Nhưng bộ đội đâu như thế
Dân thiệt đau đớn muôn phần…
Anh
đâu có màng vụ lợi
Có giữ mạng sống anh đâu
Anh sợ cả đời mang tội
Dân khổ tim xót… anh đau…
Có giữ mạng sống anh đâu
Anh sợ cả đời mang tội
Dân khổ tim xót… anh đau…
Anh
bỏ mẹ già ở lại,
Bỏ khát vọng cả tuổi xuân…
Chưa một lần yêu cô gái,
Vai chưa sao vạch… Chẳng cần!
Bỏ khát vọng cả tuổi xuân…
Chưa một lần yêu cô gái,
Vai chưa sao vạch… Chẳng cần!
Anh
đã đi như thế đó
Nhẹ nhàng thanh thản cánh chim
Không người dân nào thiệt mạng
Nụ hồng nở rộ lặng im…
Nhẹ nhàng thanh thản cánh chim
Không người dân nào thiệt mạng
Nụ hồng nở rộ lặng im…
Thế
mà nào ai có hiểu
Ai biết ai thấu lòng anh?
Phải chăng một lời an ủi
Đắt đỏ nên quá khó khăn?
Ai biết ai thấu lòng anh?
Phải chăng một lời an ủi
Đắt đỏ nên quá khó khăn?
Người
chiến sĩ đã đi rồi
Nụ cười vẫn hé đầu môi
Anh cười “Anh không nợ nước
Dân an… thanh thản lòng rồi…”
Nụ cười vẫn hé đầu môi
Anh cười “Anh không nợ nước
Dân an… thanh thản lòng rồi…”
Này,
ai đang ngồi phán xét
Xin chớ nói lời độc cay
Tự hỏi lòng mình một chút:
Hiến chi cho Tổ quốc này?
Xin chớ nói lời độc cay
Tự hỏi lòng mình một chút:
Hiến chi cho Tổ quốc này?
Vũ
Phương Trang


0 nhận xét:
Đăng nhận xét