Có
ý kiến cho rằng, thực hiện đa đảng, có nhiều đảng cạnh tranh nhau thì sẽ dân
chủ hơn, sẽ tốt hơn một đảng! Có đúng như vậy không? Câu trả lời là không. Hãy
xem chính người Mỹ nói về nước Mỹ - một nước thực hiện chế độ đa đảng, thực
chất là thế nào. Họ nói rằng, nước Mỹ là một nước “tự do”, người dân được tự do
biểu tình, báo chí được tự do phanh phui những chuyện nhạy cảm, xuyên tạc, bôi
xấu lẫn nhau vì sự cạnh tranh, hạ uy tín của đảng này với đảng phái kia, v.v.
Nhưng điều đó không phải là bản chất thực sự của dân chủ, xin minh chứng bằng câu nói của giáo sư Paul Mishler, trường Đại học bang Indiana của Mỹ: “Mọi đói nghèo, thất nghiệp, thất học... đều do lỗi của hệ thống, lỗi từ chủ nghĩa tư bản Mỹ gây ra”; “Nước Mỹ tự xưng là đa đảng nhưng thực chất chỉ là một đảng, đó là đảng của chủ nghĩa tư bản, dù là đảng Cộng hòa hay Dân chủ”[1].
Nhưng điều đó không phải là bản chất thực sự của dân chủ, xin minh chứng bằng câu nói của giáo sư Paul Mishler, trường Đại học bang Indiana của Mỹ: “Mọi đói nghèo, thất nghiệp, thất học... đều do lỗi của hệ thống, lỗi từ chủ nghĩa tư bản Mỹ gây ra”; “Nước Mỹ tự xưng là đa đảng nhưng thực chất chỉ là một đảng, đó là đảng của chủ nghĩa tư bản, dù là đảng Cộng hòa hay Dân chủ”[1].
Như
vậy, có thể rút ra một số vấn đề sau: thứ nhất, chế độ đa đảng của nước Mỹ
“thực chất chỉ là một đảng”, là sự cầm quyền của đảng tư sản; thứ hai, dân chủ
ở nước Mỹ là dân chủ tư sản, không phải là dân chủ của đa số, không thực hiện
quyền lực thực sự thuộc về nhân dân; thứ ba, thực chất đa đảng đối lập trong xã
hội tư bản chỉ nhằm mục tiêu duy nhất là bảo đảm quyền lực cho giai cấp tư sản.
Và, bất cứ một nền dân chủ nào, cũng đều nhằm đảm bảo sự thống trị của giai cấp
thống trị, cầm quyền. Dân chủ không phụ thuộc vào cơ chế độc đảng hay đa đảng,
mà nó phụ thuộc vào bản chất của đảng cầm quyền phục vụ cho giai cấp nào. Bản
thân nền dân chủ tư sản, dù có được tô vẽ như thế nào chăng nữa, thì đó vẫn là
nền dân chủ của giai cấp tư sản, nhằm bảo đảm sự thống trị, bóc lột của giai
cấp tư sản đối với xã hội và lao động làm thuê. Trong các nước tư bản chủ
nghĩa, dù tồn tại đa đảng và các đảng đối lập, nhưng vẫn định hình một đảng cầm
quyền. Chính trường ở đó thường xuyên diễn ra các cuộc tranh giành quyền lực
giữa các đảng chính trị tư sản. Họ chỉ đa nguyên, đa đảng trên hình thức, còn
trên thực tế đều tỏ rõ sự nhất nguyên, bởi đảng chính trị tư sản nào cũng không
bao giờ xa rời mục đích bảo vệ cho quyền thống trị và sự tồn tại của chủ nghĩa
tư bản. Ở các nước đó, chưa bao giờ có chuyện Đảng Cộng sản cầm quyền cả.
Không
phải cứ đa nguyên, đa đảng là có thể xây dựng được xã hội dân chủ. Cũng không
phải một đảng là trở ngại của sự phát triển dân chủ. Nêu lên quan điểm này
người ta đã vô tình, hoặc cố ý không tính đến sự khác biệt bản chất giữa các
đảng chính trị tư sản và cộng sản, giữa dân chủ tư sản và dân chủ XHCN. Với
thực tiễn và đổi mới của Việt Nam, không ai có thể phủ nhận được những bước
tiến rõ rệt về dân chủ mà Đảng và nhân dân ta đã đạt được trong những năm qua,
trong nỗ lực xây dựng nhà nước pháp quyền, trong thực hành dân chủ, đặc biệt là
sự thừa nhận của chính người dân, về những nỗ lực của chúng ta trong việc thực
hiện tính công khai, minh bạch, đề cao trách nhiệm trong công tác lãnh đạo,
quản lý, trong tranh luận, thảo luận, trong bầu cử, trong cải cách hành chính
và cải cách tư pháp, v.v. Thành tựu của đổi mới sở dĩ có được là nhờ lực đẩy
của dân chủ hóa và chính dân chủ là một trong những thành tựu nổi bật của đổi
mới. Cuộc thảo luận rộng rãi trong toàn dân đóng góp cho Văn kiện Đại hội XII
của Đảng là một minh chứng rõ rệt cho sự quan tâm đầy trách nhiệm của người dân
đối với Đảng và Nhà nước của mình, cũng như nhân dân đã tham gia vào công việc
xây dựng Đảng, xây dựng Nhà nước và hệ thống chính trị. Trả lời chất vấn của
đại biểu Quốc hội kỳ họp cuối khóa XIII vừa bế mạc là một thí dụ khác. Đó là
những bằng chứng nói lên sức sống của đời sống chính trị dân chủ ở nước ta. Bởi
thế, chắc chắn là, đông đảo các tầng lớp nhân dân sẽ có tiếng nói phê phán với
những hoạt động tuyên truyền, những lời kêu gọi đòi đa nguyên, đa đảng ở nước
ta. Cuộc sống vốn tường minh và nhân dân vốn sáng suốt, công bằng, nhạy cảm đủ
sức sàng lọc, phân định để làm rõ chân và giả, thiện chí xây dựng và những toan
tính sai lầm, gây hại cho dân, cho nước. Nhân dân đón nhận và ủng hộ những gì công
tâm, chính trực và chối từ những ngụy tạo, ác ý.
Tôn
trọng sự thật và chân lý để hành động có trách nhiệm, đó là thái độ và sự lựa
chọn của chúng ta. Trên tất cả các phương diện từ lý luận khoa học đến thực
tiễn chính trị cũng như sự trong sáng đạo đức, những ai thiện tâm, thiện chí,
vì Tổ quốc, dân tộc và nhân dân đều thấy rõ, Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo và
cầm quyền là một thực tế lịch sử, không gì có thể làm dao động lý trí và tình
cảm của chúng ta. Điều 4 Hiến pháp 2013 đã khẳng định về vai trò lãnh đạo cầm
quyền của Đảng. Đó là ý chí của dân, nguyện vọng của dân, đạt được sự đồng
thuận rất lớn của xã hội. Đảng ta trong nhận thức và đánh giá của dân, có đầy
đủ tính chính đáng pháp lý và sự xứng đáng về phẩm giá và uy tín của một Đảng
lãnh đạo và cầm quyền.
Đảng
cần ra sức tự vượt lên những hạn chế và khiếm khuyết bằng cách tự đổi mới, tự
chỉnh đốn để xứng đáng với trọng trách của mình và niềm tin của nhân dân. Đóng
góp vào công việc hệ trọng này là hành động có trách nhiệm của mỗi đảng viên và
mỗi người dân. Bảo vệ Đảng, Nhà nước và chế độ, về thực chất là bảo vệ dân, vì
cuộc sống bình yên và hạnh phúc của dân, hiện tại cũng như lâu dài./.


0 nhận xét:
Đăng nhận xét