4 nguyên tắc của Bắc Kinh trong tranh chấp Biển Đông
Ngoại
trưởng Trung Quốc Vương Nghị mới đây đề xuất 4 nguyên tắc “dẫn đường chỉ lối”
trong cuộc tranh chấp trên Biển Đông (SCS) trong chuyến thăm gần đây tới
Australia. Giới chuyên gia nhận định, đó có thể là một sự chuẩn bị của phía Bắc
Kinh dành cho chuyến công du của Chủ tịch Tập Cận Bình vào tháng 11 năm nay.
Đầu
tiên, Ngoại trưởng Vương nói rằng, cuộc tranh chấp chủ quyền một số rạn san hô
trên quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam là vấn đề còn sót lại
của lịch sử. Vị lãnh đạo Trung Quốc còn bày tỏ ý kiến rằng, các vấn đề tồn đọng
của lịch sử nên được giải quyết trước tiên trong cuộc tranh chấp vốn kéo dài
khá lâu này.
Thứ hai,
Ngoại trưởng họ Vương đề nghị các nước khác tôn trọng luật pháp quốc tế, đặc
biệt là Công ước Quốc tế Liên Hiệp Quốc về Luật biển (UNCLOS).
Thứ ba,
các cuộc đối thoại và tham vấn trực tiếp giữa các quốc gia liên quan tới vụ
tranh chấp lãnh hải này nên được tôn trọng. Và cuối cùng, ông đề nghị, các bên
nên tôn trọng các nỗ lực mà Trung Quốc và khối ASEAN thực hiện trong nỗ lực
nhằm duy trì và ổn định trong khu vực. Đồng thời, ông cũng hạn chế vai trò của
các quốc gia ngoài khu vực trong việc giải quyết cuộc tranh chấp này.
Những
nguyên tắc này được so sánh với những điều được đề cập trong Sách Trắng của
Trung Quốc công bố hồi năm 2011 liên quan tới việc phát triển hòa bình. Cụ thể,
Sách Trắng năm đó đưa ra các chỉ thị nhằm “gạt bỏ tranh chấp và tìm kiếm sự
phát triển chung” như là kim chỉ nam nhằm duy trì hòa bình vào ổn định trong
khu vực.
Hai
nguyên tắc này cũng xuất hiện trong bài phát biểu của Thủ tướng Đặng Tiểu Bình
năm 1984 cũng như trong một bài diễn văn khác của ông trong chuyến thăm Nhật
Bản năm 1986. Kể từ đó, Thủ tướng kế nhiệm Lý Bằng và các ngoại trưởng như Tiền
Kỳ Tham, Đường Gia Triền, Lý Triệu Tình, Dương Khiết Trì và Vương Nghị cũng
liên tục nhấn mạnh nguyên tắc “gạt bỏ tranh chấp” trong các bài phát biểu công
khai của họ.
Tuy
nhiên, đề xuất của cựu Thủ tướng Đặng Tiểu Bình dường như quá trừu tượng trong
việc duy trì bất kỳ đàm phán hiệu quả nào, đặc biệt khi mà Tuyên bố về cách ứng
xử của các bên ở Biển Đông (DOC) mất khả năng để duy trì hiện trạng trong khu
vực.
Việc thực thi các nguyên tắc trên thực tế
Hồi đầu
những năm 2000, Trung Quốc tham gia và nhiều tổ chức đa phương khác nhau liên
quan tới hợp tác kinh tế, nghiên cứu khoa học, phát triển chung và giải quyết
hòa bình các tranh chấp lãnh thổ, như Hiệp định Thân thiện và Hợp tác ở Đông
Nam Á và Thỏa thuận Khảo sát Địa chấn Biển chung. Tuy nhiên, thiện ý hòa giải
với các nước láng giềng này của Trung Quốc nhanh chóng giảm dần và mất đi khi
Trung Quốc kiên trì theo đuổi lợi ích cốt lõi của họ trong tranh chấp Biển Đông
hồi cuối những năm 2000.
Theo đó,
bốn khía cạnh mà Ngoại trưởng Vương Nghị đề xuất đã phần nào khẳng định những
ưu tiên của Bắc Kinh trong cuộc tranh chấp Biển Đông và có thể “dẫn lối” để đem
lại hiệu quả cho những nỗ lực ngoại giao của nước này. Kể từ khi DOC được ký
kết hồi năm 2002, sức mạnh ngoại giao của Trung Quốc ngày càng lớn mạnh và đã
được kiểm nghiệm trong khá nhiều nỗ lực nhằm thay đổi hiện trạng khu vực. Bắc
Kinh hiện sử dụng “4 nguyên tắc vàng” đó trong các cuộc đàm phán song phương
mang tính chất chủ động và để đưa ra các điều kiện tiên quyết đối với các nước
bên ngoài muốn tham gia vào việc giải quyết tranh chấp này.
4 nguyên
tắc đó cũng không phải là quá mới mẻ. Chúng đã được các nhà ngoại giao Trung
Quốc đề cập thường xuyên trong những năm qua. Năm 2012, Ngoại trưởng Dương
Khiết Trì đã đặt những nguyên tắc này là những ưu tiên hàng đầu của mình trong
các cuộc đối thoại về tranh chấp Biển Đông trong suốt Hội nghị Bộ trưởng Ngoại
giao ASEAN. Ông Dương nói rằng: “Các quốc gia liên quan trước tiên nên giải
quyết cuộc tranh chấp lãnh thổ của mình ở quần đảo Trường Sa. Trên cơ sở đó,
các bên mới tiếp tục giải quyết vấn đề phân định biển ở Biển Đông theo luật
pháp quốc tế, bao gồm có cả UNCLOS”.
Tuy
nhiên, trong một cuộc họp với Ngoại trưởng Mỹ John Kerry vào tháng 2/2014,
chính ông Dương (lúc này trên cương vị Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc) lại đưa
ra một quan điểm có phần lợi cho mình khi khẳng định “chủ quyền của Trung Quốc
ở các đảo trên Biển Đông và các vùng biển liền kề”. Vì vậy, miễn là các đảo ở
Trường Sa và các vùng biển liền kề được xem xét là thuộc lãnh thổ Trung Quốc,
Bắc Kinh sẵn sàng thảo luận việc phân định lãnh hải thể theo UNCLOS (?).
Nhìn
chung, các nguyên tắc mà Trung Quốc áp dụng trong cuộc tranh chấp ở Biển Đông
là thất thường. Tuy nhiên, chúng ngày càng trở nên rõ ràng hơn khi hiện trạng
khu vực bị đe dọa không ngừng bởi những hành động ngang ngược, khiêu khích của
Bắc Kinh.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét