Trung Quốc đang tăng
tốc xây dựng chuỗi đảo nhân tạo trên Biển Đông nhằm che đi nguyên trạng thật,
gây nhiễu loạn các bằng chứng mà tòa án có thể xem xét trong vụ kiện
"đường lưỡi bò" Philippines đưa ra, một chuyên gia nhận định.
![]() |
Hình trái là một
công trình Bắc Kinh xây dựng trên bãi đá Gaven thuộc quần đảo Trường Sa vào
cuối tháng 3 năm ngoái. Trong hình phải, công trình này đã được nối với một
đảo nhân tạo mới thông qua một con đường đắp cao. Ảnh: IHS
Jane's
|
Động thái này buộc
giới chuyên gia phải đặt câu hỏi quanh việc Trung Quốc sử dụng các đảo nhân tạo
này để làm gì? Và liệu các công trình đó có đủ khả năng làm thay đổi luật pháp
quốc tế cũng như diện mạo địa chính trị của châu Á - Thái Bình Dương hay không?
"Nếu Trung Quốc
thật sự có thể xây dựng đường băng cùng các kiến trúc khác trên những đảo nhân
tạo nước này đang bồi đắp thì tuyên bố chủ quyền của họ đối với các vùng biển
sẽ được củng cố mạnh mẽ hơn bao giờ hết", Foreign
Policy dẫn lời ông James Holmes, giáo sư chiến lược tại Đại học Chiến
tranh Hàng hải Mỹ (USNW), nhận định.
Ông M. Taylor Fravel,
chuyên gia về chính sách hàng hải Trung Quốc tại Viện Công nghệ Massachusetts
thì đánh giá, bằng cách biến bãi đá thành căn cứ quân sự, Trung Quốc sẽ giành
được nhiều lợi thế hơn trong việc điều động các đội tuần duyên hay tàu chiến
tại những vùng biển cách xa bến cảng của nước này, từ đó gia tăng áp lực lên
các nước láng giềng.
Trung Quốc có nguy cơ
sẽ lặp lại những hành động trắng trợn vào mùa hè năm ngoái, khi nước này ngang
nhiên hạ đặt trái phép giàn khoan Hải Dương 981 (HD-981) trong vùng đặc quyền
kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam suốt hơn hai tháng. Giả thiết này có vẻ sẽ
sớm thành hiện thực với việc Bắc Kinh vừa công bố phát hiện một mỏ khí
thiên nhiên "trữ lượng lớn" trên Biển Đông.
Dựa trên các công
trình mà Bắc Kinh đang ráo riết xây dựng, giới quan sát không ngần ngại cho
rằng ý đồ đầu tiên của Trung Quốc đối với chuỗi đảo nhân tạo có liên quan đến
mục tiêu quân sự. Cựu cố vấn an ninh quốc gia Philippines Roilo Golez từng miêu
tả mỗi đảo này là "một tàu sân bay không thể đánh chìm".
Bãi đá Tư Nghĩa thuộc
quần đảo Trường Sa của Việt Nam là một ví dụ điển hình. Nó được thiết kế như
một pháo đài nổi, vừa có bãi đáp cho máy bay trực thăng, vừa sở hữu cầu cảng
cho chiến hạm neo đậu. Những công trình tương tự cũng xuất hiện tại các đảo
khác.
Theo một số nhà phân
tích từ IHS Jane's, đảo nhân tạo còn giúp Bắc Kinh tăng cường năng lực khống chế
toàn khu vực, cả ở trên không và trên biển. Từ những đảo này, Trung Quốc dễ
dàng điều động các đội trực thăng làm nhiệm vụ giám sát, đặc biệt hữu dụng
trong các chiến dịch săn ngầm.
Một báo cáo của chính
phủ Mỹ cho hay đường băng mà Bắc Kinh mới xây trên bãi đá Vành Khăn thuộc quần
đảo Trường Sa sẽ cho phép quân đội Trung Quốc mở rộng đáng kể tầm phóng của hệ
thống tên lửa phòng không.
Mặt khác, theo ông Peter
Dutton, giám đốc Viện Nghiên cứu Trung Quốc thuộc USNW, tham vọng khác mà Bắc
Kinh muốn đạt được sau khi hoàn thành quá trình xây dựng chuỗi đảo là thiết lập
một vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) trong khu vực.
Bắc Kinh cũng có thể
sử dụng các đảo nhân tạo làm chỗ dựa cho lực lượng tàu bán quân sự và dân sự. Chuỗi
đảo nhân tạo chắc chắn sẽ "là phương tiện hỗ trợ đắc lực cho hoạt động của
các đội tàu cá, góp phần đẩy mạnh công tác thăm dò dầu khí cũng như thực thi
pháp luật trên biển của Trung Quốc", ông Dutton nhấn mạnh.
Theo ông Carl Thayer,
giáo sư tại Học viện Quốc phòng Australia, đảo nhân tạo không những có thể là
kho tiếp liệu cho chiến hạm mà còn là đồn trú hậu cần đối với tàu đánh cá hoặc
tàu cảnh sát biển Trung Quốc.
Gây nhiễu loạn
Đề cập tới ý đồ của
Trung Quốc khi ồ ạt đẩy nhanh tiến độ xây dựng trái phép các đảo nhân tạo trên
Biển Đông, Mira Rapp Hooper, giám đốc Tổ chức Sáng kiến Minh bạch Hàng hải
châu Á (AMTI) thuộc Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế, cùng các đồng nghiệp đặt
giả thuyết Bắc Kinh đang nỗ lực phủ nhận thách thức pháp lý mà Philippines nêu
ra từ đầu năm 2013 nhằm chống lại tuyên bố chủ quyền của họ.
Manila đã kiện
Trung Quốc ra Tòa án Trọng tài Thường trực Hague, yêu cầu phân xử liệu các thực
thể thuộc quần đảo Trường Sa mà Trung Quốc đang tiến hành xây dựng là đảo hay
các bãi đá.
Theo Công ước Liên Hợp
Quốc về Luật Biển (UNCLOS), một hòn đảo phải hình thành tự nhiên và vẫn nổi
trên mặt nước khi thủy triều dâng mới đem lại nhiều ý nghĩa cho bên tuyên bố
chủ quyền. Trái lại, các bãi đá, đảo đá không thể duy trì sự sống con người hay
đời sống kinh tế thì không có vùng đặc quyền kinh tế hay thềm lục địa.
Trung Quốc từ chối
tham gia vụ kiện đồng thời tuyên bố không chấp nhận mọi phán quyết của tòa án
trọng tài quốc tế. Tuy nhiên, việc nước này xây dựng các đảo nhân tạo phần nào
vẫn có mối liên quan đến thách thức pháp lý mà Manila đặt ra, Jay Batongbacal,
giám đốc Viện Nghiên cứu các Vấn đề Hàng hải và Luật Biển Philippines, nhận
xét.
Bằng cách che đậy đi
nguyên trạng thật của các thực thể này, chiến lược cải tạo của Trung Quốc đang
"gây nhiễu loạn" các bằng chứng mà tòa án có thể cần để đưa ra phán
quyết cuối cùng. Vấn đề sẽ trở nên "nan giải khi các thực thể bị biến đổi
vĩnh viễn", Gregory Poling từ AMTI nhấn mạnh.



0 nhận xét:
Đăng nhận xét